22:01 ICT Thứ sáu, 24/11/2017

DANH MỤC

Trang nhất » Tin Tức » Dòng Tâm Sự

Thánh Giá Cuộc Đời

Thứ tư - 25/02/2015 08:42
Lời Chúa đã đánh thức cái nhìn của tôi trước đau khổ. Tôi hiểu ách của Chúa êm ái vì vâng phục, gánh của Chúa nhẹ nhàng vì yêu.
Thánh Giá Cuộc Đời

 
Chuyện kể rằng: Trên một  hành trình, Chúa trao cho mỗi người một thập giá để mang theo. Người nhận được thập giá bằng gỗ nhẵn nhụi, hoặc sần sùi, người được thập giá nặng, nhẹ, dài ngắn khác nhau… Có người kia nhận được thập giá quá dài và nặng khó mang, anh liền cưa bớt cho ngắn lại dễ vác. Tới một khe suối  nhỏ, mỗi người phải dùng thập giá của mình làm cầu để qua con suối. Mọi người đều dùng thập giá của mình và đều qua được suối. Đến lượt anh kia, thập giá của anh đã bị cắt ngắn không bắc qua nổi và anh đã bị lỡ không thể tiếp tục cuộc hành trình...
    Là cô bé tàn tật từ thuở nhỏ, tuy không bị liệt,  nhưng toàn thân tôi yếu mềm khiến mọi sinh hoạt vô cùng khó khăn. Tôi phải ngồi trên chiếc xe lăn và cần người khác giúp đỡ, tôi mới có thể đi lại được.
    Cuộc sống tôi mang nặng những mặc cảm, chán nản, buồn phận... nhiều lúc tôi chỉ còn biết khóc mà chẳng thấy “ông bụt hiện ra” hỏi: “tại sao con khóc?” Tôi buồn tủi khi nhìn người xung quanh khỏe mạnh, hạnh phúc. Tôi thắc mắc sao Chúa yêu tôi mà cho đau khổ? Lại còn “Ai yêu Chúa thật thì lấy nặng nhọc làm êm ái, gánh nặng làm ngọt ngào”. Vậy là tôi không yêu Chúa thật sự. Tôi không hiểu được vì sao ách của Chúa lại êm ái, gánh của Chúa nhẹ nhàng?
Một hôm nhìn bà cụ mù cả hai mắt, tôi thử nhắm mắt lại, một màn đen dày đặc... Tôi tự nhủ: nếu Chúa trao cho tôi thánh giá này? Ôi lạy Chúa, con không thể vác được đâu! Ngồi cạnh một chị khỏe mạnh nhưng mắc bệnh về tâm trí, tôi hướng dẫn chị cách lần chuỗi, qua suốt 50 kinh mà chị không hiểu nổi, chỉ biết “kính mừng, thánh Maria...” Tôi nghĩ nếu thánh giá này là của tôi, làm sao tôi mang được? Nhìn sang một cô gái kia khỏe mạnh, xinh đẹp và đã lập gia đình, nhưng lại bị câm điếc không thể nghe và nói, tôi muốn thưa: Lạy Chúa, con không thể...
Rồi một buổi sáng nọ trong tuần tĩnh tâm, tôi như ngườai sực tỉnh cơn mê vì Lời Chúa: “Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26) Lời Chúa nói với hai môn đệ đang thất vọng, chán nản trở về Emmaus, Chúa cũng đang nói với tôi lúc này. Tôi muốn kêu lên: Chúa ơi! con biết rồi! Lời Chúa đã đánh thức cái nhìn của tôi trước đau khổ. Tôi hiểu ách của Chúa êm ái vì vâng phục, gánh của Chúa nhẹ nhàng vì yêu, thế thôi. Lúc ấy có thể nói tôi đã cảm thấy chút “vị ngọt” trong “giọt đắng” Chúa trao và muốn ngoan ngoãn uống trọn. “Thánh giá này Chúa dành cho con, thánh giá này Chúa muốn cho con...” Tôi cảm thấy thánh giá Chúa trao cho riêng tôi thật nhẹ nhàng, gọn gàng, xinh xắn và vừa vặn cho đôi vai bé nhỏ của tôi. Tôi chẳng còn muốn đổi cho ai nữa.
Xin Chúa ban cho con sức mạnh, tình yêu và lòng mến để con vui vẻ “vác đi” với nụ cười. Xin Chúa cầm tay mà dẫn con đi từng bước, cho tới tận đỉnh Canvê của cuộc đời con.
    “Lạy Chúa, xin cho con bước đi theo Ngài, xin cho con cùng vác với Ngài thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa, xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài để được sống với Ngài vinh quang”.

Nguồn tin: Én Nhỏ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thánh Anselmô - Quan thầy Hội SVCG Vinh

Thánh Anselmô - Quan thầy Hội SVCG Vinh
Năm Thánh Giáo Phận

Tin đọc nhiều trong tuần

Thành viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 26


Hôm nayHôm nay : 898

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 25673

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4863108