14:44 ICT Thứ bảy, 25/03/2017

DANH MỤC

Trang nhất » Tin Tức » Lời Chúa hằng ngày

Chị hãy đi bình an ( Thứ năm Tuần 24 Thường niên)

Thứ năm - 18/09/2014 09:56
Chị hãy đi bình an Lời Chúa: Lc 7, 36-50
Khi ấy, có người thuộc nhóm Pharisêu mời Ðức Giêsu dùng bữa với mình. Ðức Giêsu đến nhà người Pharisêu ấy và vào bàn ăn. Và kìa một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên. Thấy vậy, ông Pharisêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” Ðức Giêsu lên tiếng bảo ông: “Này ông Simon, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” Ðức Giêsu nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người nợ năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nhiều hơn?” Ông Simon đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Ðức Giêsu bảo: “Ông xét đúng lắm.”
 
Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Simon: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn chào tôi được một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ôliu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” Rồi Ðức Giêsu nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được cả tội?” Nhưng Ðức Giêsu nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
 
Suy niệm:
 
Chỉ Luca mới nói đến chuyện các người Pharisêu mời Đức Giêsu dùng bữa.
 
Họ mời Đức Giêsu dự tiệc ba lần (7, 36; 11, 37; 14, 1).
 
Họ còn báo cho ngài biết về việc Hêrôđê toan ám hại ngài (13, 31).
 
Xem ra không phải mọi người Pharisêu đều có ác cảm với Đức Giêsu.
 
Hôm nay Đức Giêsu là khách mời của ông Simon.
 
Ngài chẳng ngại đáp lại lời mời của một người thuộc phái Pharisêu,
 
cũng như ngài đã chẳng sợ làm bạn với người thu thuế và tội lỗi (Lc 7, 34).
 
Khi ăn tiệc lớn ở xứ Palestine thời đó,
 
các vị khách thường ngả người nằm trên những chiếc ghế dài, có gối,
 
chân đưa ra ngoài, tay trái dùng để tựa, còn tay phải để lấy thức ăn.
 
Khi nhà có đại tiệc, người ngoài được tự do ra vào.
 
Bất ngờ có một phụ nữ mạnh dạn bước vào phòng tiệc.
 
Người ta nhận ra chị là một người tội lỗi sống trong thành phố,
 
nhưng không chắc chị có phải là một cô gái điếm không.
 
Chị cố ý đến đây vì biết Đức Giêsu đang có mặt trong bữa tiệc.
 
Đây là người mà chị đã từng gặp và đã nhận được ơn tha thứ.
 
Chị đã chuẩn bị khá kỹ và biết rất rõ việc mình sắp làm cho Ngài.
 
Chị đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm (c. 37).
 
Đứng ở gần chân Đức Giêsu, chị bật khóc nức nở.
 
Nước mắt chị làm ướt chân Ngài.
 
Những giọt nước mắt ăn năn vì tội lỗi quá khứ,
 
hay vui sướng vì biết mình đã đựoc thứ tha ?
 
Sau đó chị cởi khăn choàng đầu và xõa tóc để lau khô chân Đức Giêsu.
 
Cuối cùng, chị còn hôn lên chân và xức dầu thơm nữa.
 
Nói chung, những cử chỉ táo bạo của chị thật hết sức chướng mắt
 
đối với những người dự tiệc trong xã hội thời đó (và bây giờ cũng vậy !).
 
Xõa tóc trước công chúng là điều phụ nữ Do Thái không được phép làm,
 
vuốt ve và hôn chân một người đàn ông hẳn là những cử chỉ khêu gợi.
 
Hơn nữa, chị lại là một người tội lỗi có tiếng trong thành.
 
Một con người nhơ uế như chị khi đụng chạm sẽ làm người khác nhơ uế.
 
Chúng ta không ngạc nhiên khi thấy ông Simon nghĩ thầm:
 
“Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn ông phải biết
 
người phụ nữ đang đụng vào mình là ai, vì chị ta là một người tội lỗi.”
 
Đức Giêsu có biết không? Nếu không, thì Ngài không phải là ngôn sứ.
 
Nhưng nếu Ngài biết, mà ngài lại cứ để chị làm như vậy,
 
thì còn gì là danh dự của ông Simon và của chính Ngài nữa!
 
Đức Giêsu biết chị là ai, biết cả điều Simon thầm nghĩ (x. 5, 21-22; 6, 7-8).
 
Ngài không phản ứng gì vì ngài hiểu ý nghĩa điều chị làm.
 
Đó không phải là cử chỉ khêu gợi của một cô gái làng chơi,
 
nhưng là những hành vi diễn tả lòng biết ơn của người được tha thứ.
 
Đức Giêsu hiểu những giọt nước mắt của chị, vừa hối hận, vừa hạnh phúc.
 
Ngài hiểu cả những cử chỉ có vẻ quyến rũ của chị trên đôi chân mình:
 
rửa chân bằng nước mắt, lau chân bằng tóc, hôn chân và xức dầu thơm.
 
Ngài đọc thấy trong đó lòng trân trọng và biết ơn.
 
Đó là sự trào dâng không thể cưỡng lại được của tâm tình yêu mến.
 
Tuyệt đối không có chút nhơ uế nào nơi những cử chỉ ấy.
 
Và Đức Giêsu đã đón nhận tất cả với trái tim thanh khiết của mình.
 
Để soi sáng cho ông Simon hiểu về hành động của người phụ nữ,
 
Đức Giêsu kể cho ông nghe một dụ ngôn kèm theo một câu hỏi (cc. 41-42)
 
Hai người cùng mắc nợ, một người 500 quan tiền, một người 50.
 
cả hai cùng được chủ nợ tha vì họ không có gì để trả.
 
“Vậy trong hai người đó, ai sẽ yêu mến chủ nợ hơn ?”
 
Câu hỏi chẳng có gì khó đối với Simon và ông đã trả lời đúng.
 
Ta nên lưu ý: yêu mến ở đây có nghĩa là biết ơn.
 
Tự nhiên người được tha nhiều thì sẽ biết ơn nhiều, kẻ được tha ít sẽ biết ơn ít.
 
Dụ ngôn đơn giản của Đức Giêsu được áp dụng vào thực tế.
 
Rõ ràng là chị phụ nữ đã yêu mến Đức Giêsu hơn ông Simon.
 
Đức Giêsu làm một so sánh giữa cách tiếp đón của hai người (cc.44-46).
 
Simon đã chẳng cho Ngài nước để rửa chân, chẳng hôn, chẳng xức dầu trên đầu.
 
Dĩ nhiên đó chẳng phải là những đòi hỏi bắt buộc khi tiếp khách,
 
nhưng dù sao cách tiếp khách của Simon cũng nhạt nhẽo hơn so với chị kia.
 
Câu 47 là một câu quan trọng để hiểu đúng ý của đoạn Tin Mừng này.
 
Câu này trước đây thường được dịch như sau:
 
“Tội của chị ấy tuy nhiều, nhưng đã được tha, vì (hoti) chị đã yêu mến nhiều.
 
Còn ai được tha ít thì yêu mến ít,”
 
Dịch như thế dễ gây hiểu lầm rằng vì yêu nhiều nên chị được tha nhiều.
 
Thật ra phải hiểu ngược lại mới đúng.
 
Chính vì chị được tha nhiều nên chị mới yêu mến biết ơn nhiều.
 
Lòng yêu mến là kết quả, chứ không phải là nguyên nhân của sự tha thứ.
 
Lòng biết ơn đến sau khi nhận ơn.
 
Hiểu như thế sẽ hợp với ý nghĩa của dụ ngôn (cc. 41-42),
 
và hợp với vế sau của câu 47: còn ai được tha ít thì yêu mến ít.
 
Chẳng rõ ông Simon có nhận ra mình là ai chưa.
 
Ông đúng là người yêu ít hơn chị phụ nữ tội lỗi kia,
 
vì ông được tha ít hơn, vì ông có ít tội hơn !!!
 
Nhưng có thật ông ít tội hơn người phụ nữ tội lỗi này không?
 
Hay vì tự hào mà ông không thấy cần đến sự tha thứ của Thiên Chúa?
 
Tự hào về đạo đức vẫn là một vật cản khiến người ta khép lại và vô ơn.
 
Người phụ nữ tội lỗi là người yêu hơn (c. 42) và yêu nhiều (c. 47).
 
Tội quá khứ, khi được tha, lại tạo nên một hứng khởi mới để người ta yêu hơn.
 
Những vấp ngã khi được chữa lành lại trở nên một khởi đầu cho cuộc sống mới,
 
can đảm hơn, quảng đại hơn và nồng cháy hơn.
 
Cuối cùng, Đức Giêsu đã quay lại nói chuyện với người phụ nữ.
 
Ngài khẳng định lại ơn mà chị đã lãnh nhận trước khi chị bước vào phòng tiệc:
 
“Tội của chị đã được tha rồi”, Ngài nhắc cho mọi người biết chuyện đó.
 
Như thế Đức Giêsu không phải chỉ là một ngôn sứ như Simon nghĩ.
 
Ngài còn lớn hơn một ngôn sứ nữa khi dám tha tội cho chị.
 
Cuối cùng, Đức Giêsu lại ca ngợi lòng tin của chị.
 
Lòng tin thắm đượm tình yêu, hay tình yêu thắm đượm lòng tin.
 
Cả hai quyện vào nhau giúp chị đón lấy ơn cứu độ, ơn bình an:
 
“Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an” (c. 50).
 
Chúng ta có thể học được nhiều điều nơi người phụ nữ:
 
lòng tin mãnh liệt vào sự tha thứ, lòng mến táo bạo của sự biết ơn,
 
Chúng ta cũng cảm nghiệm được sức mạnh của ơn tha thứ của Thiên Chúa.
 
Sức mạnh ấy có thể làm mới lại cuộc đời một phụ nữ hư hỏng,
 
và dạy chị biết yêu như yêu lần đầu.
 
Chẳng rõ ông Simon có học được điều gì từ biến cố này không?
 
Cầu nguyện:
 
 
Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện :
 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi
 
mọi biển lận tầm thường.
 

Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên
 
để gánh chịu mọi buồn vui.
 

Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang
 
để đem tình yêu gánh vác việc đời.
 

Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường
 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,
 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
 

Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai
 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
 

Và cho tôi sức mạnh tràn trề
 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.
 

R. Tagore
 
(Đỗ Khánh Hoan dịch)
 
 
Khi ấy, có người thuộc nhóm Pharisêu mời Ðức Giêsu dùng bữa với mình. Ðức Giêsu đến nhà người Pharisêu ấy và vào bàn ăn. Và kìa một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên. Thấy vậy, ông Pharisêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” Ðức Giêsu lên tiếng bảo ông: “Này ông Simon, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” Ðức Giêsu nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người nợ năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nhiều hơn?” Ông Simon đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Ðức Giêsu bảo: “Ông xét đúng lắm.”
 
Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Simon: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn chào tôi được một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ôliu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” Rồi Ðức Giêsu nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được cả tội?” Nhưng Ðức Giêsu nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
 
Suy niệm:
 
Chỉ Luca mới nói đến chuyện các người Pharisêu mời Đức Giêsu dùng bữa.
 
Họ mời Đức Giêsu dự tiệc ba lần (7, 36; 11, 37; 14, 1).
 
Họ còn báo cho ngài biết về việc Hêrôđê toan ám hại ngài (13, 31).
 
Xem ra không phải mọi người Pharisêu đều có ác cảm với Đức Giêsu.
 
Hôm nay Đức Giêsu là khách mời của ông Simon.
 
Ngài chẳng ngại đáp lại lời mời của một người thuộc phái Pharisêu,
 
cũng như ngài đã chẳng sợ làm bạn với người thu thuế và tội lỗi (Lc 7, 34).
 
Khi ăn tiệc lớn ở xứ Palestine thời đó,
 
các vị khách thường ngả người nằm trên những chiếc ghế dài, có gối,
 
chân đưa ra ngoài, tay trái dùng để tựa, còn tay phải để lấy thức ăn.
 
Khi nhà có đại tiệc, người ngoài được tự do ra vào.
 
Bất ngờ có một phụ nữ mạnh dạn bước vào phòng tiệc.
 
Người ta nhận ra chị là một người tội lỗi sống trong thành phố,
 
nhưng không chắc chị có phải là một cô gái điếm không.
 
Chị cố ý đến đây vì biết Đức Giêsu đang có mặt trong bữa tiệc.
 
Đây là người mà chị đã từng gặp và đã nhận được ơn tha thứ.
 
Chị đã chuẩn bị khá kỹ và biết rất rõ việc mình sắp làm cho Ngài.
 
Chị đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm (c. 37).
 
Đứng ở gần chân Đức Giêsu, chị bật khóc nức nở.
 
Nước mắt chị làm ướt chân Ngài.
 
Những giọt nước mắt ăn năn vì tội lỗi quá khứ,
 
hay vui sướng vì biết mình đã đựoc thứ tha ?
 
Sau đó chị cởi khăn choàng đầu và xõa tóc để lau khô chân Đức Giêsu.
 
Cuối cùng, chị còn hôn lên chân và xức dầu thơm nữa.
 
Nói chung, những cử chỉ táo bạo của chị thật hết sức chướng mắt
 
đối với những người dự tiệc trong xã hội thời đó (và bây giờ cũng vậy !).
 
Xõa tóc trước công chúng là điều phụ nữ Do Thái không được phép làm,
 
vuốt ve và hôn chân một người đàn ông hẳn là những cử chỉ khêu gợi.
 
Hơn nữa, chị lại là một người tội lỗi có tiếng trong thành.
 
Một con người nhơ uế như chị khi đụng chạm sẽ làm người khác nhơ uế.
 
Chúng ta không ngạc nhiên khi thấy ông Simon nghĩ thầm:
 
“Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn ông phải biết
 
người phụ nữ đang đụng vào mình là ai, vì chị ta là một người tội lỗi.”
 
Đức Giêsu có biết không? Nếu không, thì Ngài không phải là ngôn sứ.
 
Nhưng nếu Ngài biết, mà ngài lại cứ để chị làm như vậy,
 
thì còn gì là danh dự của ông Simon và của chính Ngài nữa!
 
Đức Giêsu biết chị là ai, biết cả điều Simon thầm nghĩ (x. 5, 21-22; 6, 7-8).
 
Ngài không phản ứng gì vì ngài hiểu ý nghĩa điều chị làm.
 
Đó không phải là cử chỉ khêu gợi của một cô gái làng chơi,
 
nhưng là những hành vi diễn tả lòng biết ơn của người được tha thứ.
 
Đức Giêsu hiểu những giọt nước mắt của chị, vừa hối hận, vừa hạnh phúc.
 
Ngài hiểu cả những cử chỉ có vẻ quyến rũ của chị trên đôi chân mình:
 
rửa chân bằng nước mắt, lau chân bằng tóc, hôn chân và xức dầu thơm.
 
Ngài đọc thấy trong đó lòng trân trọng và biết ơn.
 
Đó là sự trào dâng không thể cưỡng lại được của tâm tình yêu mến.
 
Tuyệt đối không có chút nhơ uế nào nơi những cử chỉ ấy.
 
Và Đức Giêsu đã đón nhận tất cả với trái tim thanh khiết của mình.
 
Để soi sáng cho ông Simon hiểu về hành động của người phụ nữ,
 
Đức Giêsu kể cho ông nghe một dụ ngôn kèm theo một câu hỏi (cc. 41-42)
 
Hai người cùng mắc nợ, một người 500 quan tiền, một người 50.
 
cả hai cùng được chủ nợ tha vì họ không có gì để trả.
 
“Vậy trong hai người đó, ai sẽ yêu mến chủ nợ hơn ?”
 
Câu hỏi chẳng có gì khó đối với Simon và ông đã trả lời đúng.
 
Ta nên lưu ý: yêu mến ở đây có nghĩa là biết ơn.
 
Tự nhiên người được tha nhiều thì sẽ biết ơn nhiều, kẻ được tha ít sẽ biết ơn ít.
 
Dụ ngôn đơn giản của Đức Giêsu được áp dụng vào thực tế.
 
Rõ ràng là chị phụ nữ đã yêu mến Đức Giêsu hơn ông Simon.
 
Đức Giêsu làm một so sánh giữa cách tiếp đón của hai người (cc.44-46).
 
Simon đã chẳng cho Ngài nước để rửa chân, chẳng hôn, chẳng xức dầu trên đầu.
 
Dĩ nhiên đó chẳng phải là những đòi hỏi bắt buộc khi tiếp khách,
 
nhưng dù sao cách tiếp khách của Simon cũng nhạt nhẽo hơn so với chị kia.
 
Câu 47 là một câu quan trọng để hiểu đúng ý của đoạn Tin Mừng này.
 
Câu này trước đây thường được dịch như sau:
 
“Tội của chị ấy tuy nhiều, nhưng đã được tha, vì (hoti) chị đã yêu mến nhiều.
 
Còn ai được tha ít thì yêu mến ít,”
 
Dịch như thế dễ gây hiểu lầm rằng vì yêu nhiều nên chị được tha nhiều.
 
Thật ra phải hiểu ngược lại mới đúng.
 
Chính vì chị được tha nhiều nên chị mới yêu mến biết ơn nhiều.
 
Lòng yêu mến là kết quả, chứ không phải là nguyên nhân của sự tha thứ.
 
Lòng biết ơn đến sau khi nhận ơn.
 
Hiểu như thế sẽ hợp với ý nghĩa của dụ ngôn (cc. 41-42),
 
và hợp với vế sau của câu 47: còn ai được tha ít thì yêu mến ít.
 
Chẳng rõ ông Simon có nhận ra mình là ai chưa.
 
Ông đúng là người yêu ít hơn chị phụ nữ tội lỗi kia,
 
vì ông được tha ít hơn, vì ông có ít tội hơn !!!
 
Nhưng có thật ông ít tội hơn người phụ nữ tội lỗi này không?
 
Hay vì tự hào mà ông không thấy cần đến sự tha thứ của Thiên Chúa?
 
Tự hào về đạo đức vẫn là một vật cản khiến người ta khép lại và vô ơn.
 
Người phụ nữ tội lỗi là người yêu hơn (c. 42) và yêu nhiều (c. 47).
 
Tội quá khứ, khi được tha, lại tạo nên một hứng khởi mới để người ta yêu hơn.
 
Những vấp ngã khi được chữa lành lại trở nên một khởi đầu cho cuộc sống mới,
 
can đảm hơn, quảng đại hơn và nồng cháy hơn.
 
Cuối cùng, Đức Giêsu đã quay lại nói chuyện với người phụ nữ.
 
Ngài khẳng định lại ơn mà chị đã lãnh nhận trước khi chị bước vào phòng tiệc:
 
“Tội của chị đã được tha rồi”, Ngài nhắc cho mọi người biết chuyện đó.
 
Như thế Đức Giêsu không phải chỉ là một ngôn sứ như Simon nghĩ.
 
Ngài còn lớn hơn một ngôn sứ nữa khi dám tha tội cho chị.
 
Cuối cùng, Đức Giêsu lại ca ngợi lòng tin của chị.
 
Lòng tin thắm đượm tình yêu, hay tình yêu thắm đượm lòng tin.
 
Cả hai quyện vào nhau giúp chị đón lấy ơn cứu độ, ơn bình an:
 
“Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an” (c. 50).
 
Chúng ta có thể học được nhiều điều nơi người phụ nữ:
 
lòng tin mãnh liệt vào sự tha thứ, lòng mến táo bạo của sự biết ơn,
 
Chúng ta cũng cảm nghiệm được sức mạnh của ơn tha thứ của Thiên Chúa.
 
Sức mạnh ấy có thể làm mới lại cuộc đời một phụ nữ hư hỏng,
 
và dạy chị biết yêu như yêu lần đầu.
 
Chẳng rõ ông Simon có học được điều gì từ biến cố này không?
 
Cầu nguyện:
 
 
Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện :
 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi
 
mọi biển lận tầm thường.
 

Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên
 
để gánh chịu mọi buồn vui.
 

Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang
 
để đem tình yêu gánh vác việc đời.
 

Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường
 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,
 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
 

Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai
 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
 

Và cho tôi sức mạnh tràn trề
 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.
 

R. Tagore
 
(Đỗ Khánh Hoan dịch)
 
 
 

Tác giả bài viết: Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thánh Anselmô - Quan thầy Hội SVCG Vinh

Thánh Anselmô - Quan thầy Hội SVCG Vinh
Năm Thánh Giáo Phận

Thành viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 37


Hôm nayHôm nay : 1669

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 45293

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4490250